Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2016

Một vài kinh nghiệm khi làm việc trên Conyac

Biết đến Conyac thật là tình cờ, đúng là trong trạng thái hơi chán nản vì đang trong tình trạng bận rộn bỗng nhiên mỗi ngày trống được 3,4 tiếng mỗi ngày trong thời gian đi onsite. Conyacc là một trang cung cấp dịch vụ trực tiếp của Nhật, là nơi khách hàng và dịch giả gặp nhau, cùng tương tác trên một hệ thống, trao đổi giá, chốt giá, bắt đầu triển khai dự án cần dịch…và cuối cùng là nghiệm thu và trả tiền.

Dự án mới nhất mình tham gia của conyacc là dịch hội thoại từ Nhật sang Việt. Công việc với mình khá là dễ dàng trong khi thù lao thì khá ổn. Đã từng tham gia nhiều dự án dịch thuật trước đó thông qua các kênh khác, nhưng làm việc dạng online thế này đúng là lần đầu tiên. Từ khâu cập nhật, giới thiệu hồ sơ của bản thân, chào giá cho đến việc dịch thẳng nội dung lên hệ thống…đều là những công việc lần đầu. Buồn cười nhất là sợ mất bài, tiếc công dịch đánh máy mỏi tay…mình còn cẩn thận copy lưu lại ra file riêng để trên local.

Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013

Màu tím hoa sim



Hôm nay, bạn, nói đùa với mình là đề nghị mình đừng post những bài nhạy cảm nữa, thay vào đó mà hãy post thơ tình lãng mạn. Ừ thì nếu bạn mún tình yêu đôi lứa thì mình xin giới thiệu bạn bài Màu tím hoa sim. Bài thơ của nhà thơ Hữu Loan viết để khóc người vợ đầu đời của mình và được xem như kiệt tác của thế kỷ 20.
“Có ai ví như từ chiều
ca dao nào xưa xa:
"Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh chưa có mẹ già chưa khâu"
***
Ai hát
vô tình hay ác ý với nhau
Chiều hoang tím
có chiều hoang biết
Chiều hoang tím
tím thêm màu da diết ...
nhìn áo rách vai
tôi hát trong màu hoa :
"Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh mất sớm ...!
Màu tím hoa sim tím
Tình tang lệ rớm ...”

Nhưng cũng vì mầu sắc bài thơ “tím chiều hoang biền biệt”, nhuốm một màu tìm buồn buồn tang thương không thuộc cái màu đỏ gợi sự chiến đấu nên lúc bấy giờ, dù được các chiến si iu thích, bài thơ được xếp vào sản phẩm "phản động" đương thời (1). Phản trong chữ phản trắc, phản bội, làm phản, phản phúc, phản loạn, phản tặc, phản nghịch, phản quốc, vân vân và vân vân…Nói chung là rất phản văn học.

Cuộc sống bây giờ cũng giống như việc đọc thơ. Nếu chỉ xem thơ như là một nguồn giải trí, buồn buồn rảnh rảnh cần cái trò múa máy, sắp xếp ý tứ bằng ngôn từ thông suốt dễ nghe thì mầu tím hoa sim cũng giống như là hoa sim mầu tím. Khi tiếp cận về mặt hình thức như thế, đặt chữ này hay xếp bên chữ kia cũng chẳng có gì quan trọng, miễn đọc lên thấy lọt lỗ tai, gợi chút ngẫm nghĩ để thấy mình có chút nghệ sĩ là đủ rồi. Tiếp cận như thế thật là an toàn, giải trí hợp thời, “hòa bình” và không đụng chạm đến ai.

Nhưng nếu bạn quan tâm hơn một chút, bạn yêu thơ, bạn muốn hiểu rõ hơn cái ý tứ mình yêu thích, tấc tốc không đợi nguồn động viên bạn sẽ chủ động tìm đến những câu chuyện đằng sau. Bạn sẽ hiểu rõ hơn một chút, đồng cảm hơn một chút và thấy mình “lương tri” hơn một chút. Một chút không là tất cả, nhưng một chút từ sự chủ động bạn sẽ có những chút lớn hơn.

Đến đây có thể bạn sẽ hỏi mình: vậy một chút đó có cần không? Khi ngày nay không như nạn đói 1945 cái sự cồn cào của bao tử khiến dân ta hành động, bạn vẫn có bánh mì, vẫn lướt được web đi khắp đó đây, vẫn “touch” vào màn hình Iphone để cảm nhận sự diệu kỳ từ đầu ngón tay, vẫn có thể thoải mái nhún nhảy theo điệu nhạc mình yêu thích. Vẫn vẫn rất nhiều điều bạn có thể liệt kê nhưng thật ra không có nhiều liên quan đến một chút mà mình đề cập. Vì cái vẫn của bạn là cái vẫn về mặt hình thức. Một chút ở đây là một chút ở bên trong. Tưởng tượng như bạn bị cướp ngoài đường. Chẳng ai ném tên cướp bằng bánh mì hay Iphone. Nếu có ném thì chỉ ném đi từ một chút ấy. Một chút chủ động trách nhiệm và đừng dửng dưng.
Một chút thôi, đâu có nhiều đúng không?

(Vài dòng cùng anh bạn cùng lớp - Ánh Hiền)
------------------------
(1) Lời tự thuật của tác giả bài thơ "Màu Tím Hoa Sim"
(http://tuanvannguyen.blogspot.com/2010/02/loi-tu-thuat-cua-tac-gia-bai-tho-mau.html)

Sumimasen




Hồi hôm, có bạn QA nhờ dịch cái mail gửi khách hàng với nội dung: “Lần trước bên tao có gửi mail nhờ bên mày làm CSS (đánh giá độ hài lòng lòng của khách hàng) dự án vừa rồi, nhưng chưa thấy trả lời. Không biết có trục trặc gì không nhờ mày xem lại.” Sau khi dịch xong và gửi đi, bạn ấy liền tấc tốc chạy qua quở mắng: Bà xào nấu thế nào mà thư dài quá vậy, hình như dài hơn 4 câu so với bản của tui rồi (mấy bạn QA đúng là hay nghi ngờ và phê bình người khác^^)

Mình đành phải giải thích: "Thì đại ý y như bà viết hà. Nhưng cái sì-tai thư từ meo mốc bên Nhật nó hơi khác tí. Ví dụ, như dự án kết thúc rồi bẵng cái bà không liên lạc với người ta, giờ liên lạc nếu bà nói trực tiếp vào vấn đề thì họ hơi hụt hẫng tí. Nên sau cái phần Dear…thì phải có câu hàm ý xin lỗi trước. Ví dụ “viết mail đường đột như thế này thật là thất lễ” rồi mới nói đến chủ đề chính. Nói hồi bà nhờ người ta, dù đơn giản là nhờ mày trả lời sớm, bà cũng lại xin lỗi trước: bận rộn thế này thật là không phải nhưng...nhờ ông trả lời sớm giùm. Nói chung là tui chỉ thêm mấy câu hàm ý xin lỗi trước như thế cho lịch sự thôi chứ có thêm bớt gì đâu. Tại người Nhật họ lúc nào cũng xin lỗi trước á. “Ủa vậy hả?! Tưởng bà sáng tạo thêm. Hehe.”, nói rồi nhỏ cười quay đi…

Bỗng nhiên, mình nhớ đến anh trưởng nhóm ở bộ phận cũ, nổi tiếng làm việc theo tinh thần thép, ngắn gọn, “trâu bò” (thỉnh thoảng còn dữ như “gấu” ++). Dịch mail mà “nhu mì” quá anh cũng không chịu: "Nhìn anh thế này mà em dịch thế này là không được, bỏ bớt bót bớt"! Rồi cứ hay “dặn dò” mình: "Làm IT thì ngắn gọn, “bay bướm” là không cần thiết". Hức! Có lần dự án gấp, khách hàng thúc ép, tài liệu gửi đi trễ nên bác Núi Lửa gửi mail "la lối". Không biết anh ấy ghét bỏ, bực mình thế nào mai mới trả lời. Nên đầu thư như thường lệ mình cũng xin lỗi trước: Xin lỗi vì đã trả lời trễ thế này, bla bla…Quăng qua, anh ấy  thốt lên: "Em bỏ ngay cái câu này ra ngay!" (anh í biết tiếng Nhật đôi chút). Mình yếu ớt cãi (đứng trước một người hay nóng giận mình luôn yếu ớt hix): "Như câu chào lịch sự thôi mà sếp. Đó là quy tắc rồi. Đã là quy tắc thì cũng giống như cách xử sự vậy. Bỏ thì kì lắm". Anh ấy cáu: "Nhưng làm gì có lỗi phải ở đây mà Xin với Lỗi!"

Haiza! Thì đối với người Nhật thì đâu phải cứ có lỗi mới xin lỗi đâu sếp. Xin lỗi cũng không có nghĩa là thua cuộc. Việc xin lỗi trước giống như một phép xử thế: nếu có chuyện gì đó, nếu không xin lỗi thì sẽ không thể hiện thành ý đối với người đối diện. Vậy thôi! Sumimasen!
------------------
Sumimasen: trong tiếng Nhật nghĩa là Xin lỗi.

Sài Gòn, 2/2013
Ánh Hiền